注音ㄑㄩㄥˊ ㄖㄤˇ
穹壤

词语解释
穹壤[ qióng rǎng ]
⒈ 指天地。
引证解释
⒈ 指天地。
引《文选·沉约<齐故安陆昭王碑文>》:“思所以克播遗尘,敝之穹壤。”
张铣 注:“言使遗尘之声,与天地同敝。”
《周书·晋荡公护传论》:“若斯人者,固以功与山岳争其高,名与穹壤齐其久矣。”
宋 陆游 《北望》诗:“岂无豪杰士,愤气塞穹壤。”
元 萨都剌 《为姑苏陈子平题黄公望<山居图>》诗:“人生穹壤贵自攄,布韦轩冕奚錙銖。”
国语辞典
穹壤[ qiōng rǎng ]
⒈ 天地。
引《孤本元明杂剧·卓文君·第三折》:「草泽中困煞些英雄,穹壤间销磨些人物。」
分字解释
※ "穹壤"的意思解释、穹壤是什么意思由古诗句网汉语词典查词提供。
相关词语
- tiān sì qióng lóng天似穹窿
- qióng jùn穹峻
- qióng hào穹昊
- qióng tíng穹庭
- qióng qióng穹穹
- qióng lóng穹笼
- gāo qióng高穹
- làng qióng浪穹
- qióng xiǎn穹显
- qióng qí穹只
- qióng jí穹极
- qióng qí穹祇
- qióng hòu穹厚
- qióng lú wéi zhàng穹庐帷帐
- gān qióng干穹
- qióng gǔ穹古
- qióng lóng穹窿
- tiān qióng天穹
- qióng lǘ穹闾
- qióng mín穹旻
- píng rǎng平壤
- gōng rǎng公壤
- shǔ rǎng鼠壤
- rǎng diàn壤奠
- qióng rǎng穷壤
- kōng rǎng空壤
- shū rǎng殊壤
- rǎng fù壤父
- rǎng jiè壤芥
- luǒ rǎng裸壤
- fēng rǎng丰壤
- rǎng rǎng壤壤
- jiǔ rǎng九壤
- rǎng dì壤埊
- cuò rǎng错壤
- fán rǎng烦壤
- huá rǎng华壤
- bái rǎng白壤
- āi rǎng埃壤
- jiè rǎng界壤