注音ㄎㄨㄤˊ ㄔㄥˊ
狂酲

词语解释
狂酲[ kuáng chéng ]
⒈ 大醉。
引证解释
⒈ 大醉。
引《庄子·人间世》:“南伯子綦 游乎 商 之丘,见大木焉……嗅之则使人狂酲,三日而不已。”
王先谦 集解引 李颐 曰:“狂如酲也,病酒曰酲。”
宋 陆游 《书房杂书》诗:“狂酲醒始悔,穷独老方知。”
鲁迅 《坟·文化偏至论》:“衝决嚣叫,状犹狂酲。”
分字解释
※ "狂酲"的意思解释、狂酲是什么意思由古诗句网汉语词典查词提供。
相关词语
- kuáng qì狂气
- kuáng pò狂魄
- kuáng yán狂言
- kuáng miù狂谬
- kuáng pā狂葩
- chāng kuáng昌狂
- kuáng miù狂缪
- kuáng mò狂墨
- kuáng shū狂书
- kuáng rè狂热
- kuáng màn狂慢
- kuáng lì狂戾
- kuáng wàng狂妄
- kuáng shū狂疏
- kuáng liè狂烈
- kuáng diē狂跌
- hūn kuáng昏狂
- kuáng pì狂僻
- bìng kuáng病狂
- kuáng yě狂野
- jiě chéng解酲
- yǐ jiǔ jiě chéng以酒解酲
- yōu xīn rú chéng忧心如酲
- jiǔ chéng酒酲
- bìng chéng病酲
- sù chéng宿酲
- chéng kùn酲困
- chéng fán酲烦
- juān fán xī chéng蠲烦析酲
- chéng nóng酲醲
- zhōng chéng中酲
- chéng zuì酲醉
- wǔ dǒu jiě chéng五斗解酲
- cháo chéng朝酲
- dú chéng独酲
- kuáng chéng狂酲
- juān chéng蠲酲
- chéng chéng酲酲
- yú chéng余酲
- fán chéng烦酲