注音ㄔㄤˊ ㄗㄨㄥ
常宗

词语解释
常宗[ cháng zōng ]
⒈ 永恒的大宗。嫡长子所传之宗,祖庙永不迁,故称。
⒉ 佛教语。耆阇法师所立六宗之一。
引证解释
⒈ 永恒的大宗。嫡长子所传之宗,祖庙永不迁,故称。参见“大宗”。
引《荀子·礼论》:“故王者天太祖,诸侯不敢坏,大夫士有常宗,所以别贵始。”
杨倞 注:“继别子之后,为族人所常宗,百世不迁之大宗也。”
《史记·礼书》:“大夫士有常宗,所以辨贵贱。”
⒉ 佛教语。 耆闍法师 所立六宗之一。
分字解释
※ "常宗"的意思解释、常宗是什么意思由古诗句网汉语词典查词提供。
相关词语
- cháng zé常则
- píng píng cháng cháng平平常常
- cháng wǔ常武
- cháng jiàn常见
- bó cháng伯常
- bù cháng不常
- cháng yáng常杨
- fēi cháng非常
- cháng xiū常羞
- cháng tú常涂
- cháng zhì常制
- cháng lǐ常理
- cháng yuàn常愿
- cháng zhì常秩
- bān cháng颁常
- cháng zōng常宗
- cháng tǐ常体
- fǎn cháng反常
- cháng wéi常违
- jīng cháng经常
- bǎi zōng百宗
- dù zōng度宗
- dān zōng单宗
- zōng zhǐ宗旨
- liù zōng六宗
- zhèng zōng正宗
- zōng yuán宗原
- mí zōng弥宗
- zōng rén宗人
- cí zōng词宗
- duó zōng夺宗
- wàng zōng望宗
- léi zōng雷宗
- háo zōng豪宗
- jī zōng鸡宗
- zōng xù宗婿
- zōng mài宗脉
- kě zōng可宗
- jì zōng继宗
- lián zōng联宗